Tả cánh đồng làng vào mùa xuân – Văn hay lớp 2

Tả cánh đồng làng vào mùa xuân – Văn hay lớp 2

3.4 (68%) 5

Tả cánh đồng làng vào mùa xuân – Bài làm số 1 của một bạn học sinh giỏi văn tỉnh Sơn La

Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, chính vì thế cánh đồng làng luôn là hình ảnh sống động trong trái tim em. Cánh đồng làng đẹp nhất, nhiều sức sống nhất có lẽ là vào mùa xuân. Mùa xuân cây cối đâm trồi nảy lộc, những người nông dân nô nức ra đồng cấy lúa. Chỉ một tuần thôi, những ruộng trắng nước giờ đã được phủ xanh. Những cây mạ non đã bắt đầu bén rễ xanh rờn. Cả cánh đồng giờ là một màu xanh mượt. Mùa xuân, đứng từ xa, từ trên cao nhìn xuống, cánh đồng như một thảm nhung xanh mướt khổng lồ. Tấm thảm ấy khiến cho người đối diện cảm thấy tràn đầy sức sống. Không chỉ thế, màu xanh còn là màu hi vọng. Ngắm nhìn cánh đồng lúa mùa xuân khiến em cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái hơn. Chỉ cần một làn gió nhẹ lướt qua, ngọn lúa rập rờn rập rờn đuổi nhau đến tận chân trời. Con kênh con mương gần đấy cũng ăm ắp nước để cung cấp đủ cho những cây lúa đang lớn. Lúa lớn rất nhanh, giữ mùa xuân, cây lúa đã lớn hẳn lên. Vẫn một màu xanh rì ấy, cây lúa phát triển từng ngày. Cuối xuân, lúa đã đến thì con gái. Đứng bên này đồng, chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể ngửi thấy mùi ngọt thơm của búp lúa non. Một mùi thơm hệt như mùi sữa mẹ. Cánh đồng lúa trải dài, trải dài thẳng cánh cò bay. Mỗi sớm bình minh lên, ánh sáng mặt trời đỏ hồng chiếu xuống, cánh đồng lúa hiện ra trước mắt. Đó là một cảnh tượng đẹp đến choáng ngợp. Tiếng ếch nhái còn chưa dứt hẳn, lá lúa xanh vươn thẳng lên đón nắng mặt trời. Một hình ảnh khiến bất cứ ai chứng kiến cũng đều phải rung động. Cái khoảnh khắc tôn hết được vẻ đẹp của đồng quê ấy thật tuyệt vời. 

Tả cánh đồng làng vào mùa xuân – Bài làm số 2

Cuối tháng hai vừa qua, em được theo mẹ về quê giỗ ông ngoại và thăm bà ngoại. Quê ngoại là làng Sậu, bốn mùa bát ngát lúa xanh. Con đường chạy qua đồng lúa mềm như dải lụa.

Sau những cơn mưa xuân, lúa thì con gái xanh ngắt một màu, vươn lên phơi phới. Gió xuân nhè nhẹ, sóng lúa nhấp nhô. Em tưởng như tấm thảm xanh căng tận đến chân trời xa. Hương lúa thơm thơm, lâng lâng hồn em. Nắng xuân phơi phới hồng, ấm áp. Lúa như reo, như vui mừng đón chào.

Thỉnh thoảng mới thấy vài ba con cò trắng xoè cánh. Có biết bao chú én, cánh xanh đen, bụng trắng phau bay lượn. Chúng cất tiếng kêu “kít kít ”, nghe rất vui.

Mộ ông ngoại nằm giữa nghĩa trang làng Sậu bên đồng lúa mênh mông. Mẹ nói: “Ông sống với cây lúa, chết nằm giữa đồng lúa, rất thuỷ chung”. Em cứ ước ao mùa xuân nào cũng được về thăm mộ ông ngoại, thăm bà ngoại, thăm ngôi nhà xưa và ngắm cảnh đồng quê yêu dấu.

Tả cánh đồng làng vào mùa xuân – Bài làm số 3

Em lớn lên ở một xóm nhỏ với những con đường làng quanh co, với những cánh đồng lúa xanh tươi… cánh đồng ở làng em không rộng lắm như đủ cho.

Con cò mỏi cánh bay ngang 

Dạt dào sóng lúa mênh mông sớm chiều.

Những buổi sáng mùa xuân ra đứng ở đầu làng mà nhìn cánh đồng thì thích thú biết bao! Gió xuân nhẹ thổi sóng lúa nhấp nhô từng đợt, từng dợt đuối nhau ra mãi xa. Một đàn cò trắng dang rộng đôi cánh bay qua. nôi bật trên nền trời xanh thắm. Nhất là vào những buổi dân làng đi làm cò. Cánh đồng rộn lên những câu hò, câu hát vang trời. Từng đần bướm nhơn nhơ như đùa giỡn với lúa xanh. Vào những mùa lúa chín, nếu ai đứng ra xa nhìn lại sẽ thấy đây là một biển vàng chói lọi. Rải rác khắp cánh đồng là những chiếc nón trắng của người gặt nhấp nhô lên xuống.

Chiều đến, khi một làn gió nhẹ thổi qua, các thân lúa khẽ lay động rì rào như đang thầm nói chuyện với nhau. Vào những buổi chiều thu, làn sương mỏng phủ trên cánh đồng trông xa như một làn khói trắng. Sáng ra, màn sương ấy tan đi để lại những giọt sương long lanh trên lá lúa. Đến khi mặt trời lên sưởi ấm cánh đồng, những tia nắng rọi vào hạt sương ánh lên trông rất đẹp.

Những anh chị lớn đi làm việc ở nơi xa, thỉnh thoảng trở về quê, lần nào họ cũng ra thăm cánh đồng, ngắm cảnh. Họ say sưa ngắm nhìn những con chim sẻ đi kiếm ăn bay là là trên dải lúa. Nó chao mình xuống thật thấp để rồi bay vút lên trời xanh gọi nhau ríu rít…

Em yêu mến cánh đồng làng em, yêu mến xóm làng em. Nơi đây là nơi em được sinh ra và lớn lên với những tuổi thơ thật vui tươi và hồn nhiên. Giờ đây cánh đồng tuy không còn cảnh “con trâu đi trước cái cày theo sau” mà thay vào đó là những “con trâu sắt” chạy băng băng, nhưng cánh đồng làng quê em vẫn vang lên tiếng hát hò nhộn nhịp như ngày nào… Cánh đồng ấy mở ra trước mắt em một con đường đi đến những ngày tươi vui, no ấm.

Hồng Loan tổng hợp

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *