Tả con đường làng thân thuộc của em – Văn hay lớp 2

Tả con đường làng thân thuộc của em – Văn hay lớp 2

4.8 (96%) 380

Tả con đường làng thân thuộc của em – Bài làm số 1 của một bạn học sinh giỏi văn tỉnh Bình Định

Một trong những nơi gắn bó với em nhất đó chính là con đường làng, bởi đây là con đường thân thương đưa bước chân em cũng như các bạn đến trường học, đây cũng là nơi lưu dấu nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mà em đã trải qua. Đó là những kỉ niệm mà dù có khôn lớn thì em cũng sẽ không bao giờ lãng quên.

Con đường bắt đầu từ làng em đến tận trung tâm của xã, cũng là nơi mái trường thân yêu của chúng em được xây dựng. Vì vậy mà muốn đến trường thì chúng em phải đi qua con đường làng, tuy đó không phải con đường duy nhất, cũng không phải con đường ngắn nhất dẫn đến trường em, nhưng nó lại là con đường to nhất, thẳng nhất và được nhiều bạn học sinh chúng em lựa chọn để đi nhất. Con đường hàng ngày em vẫn đến trường là một con đường rộng và thẳng tắp, vì vậy mà chúng em có thể tự đi đến trường mà không lo bị lạc đường.

Con đường đi học này trước đây được làm bằng đá nên khá gồ ghề và xóc nếu như đi bằng xe máy hay đi xe đạp. Nhưng ngày nay, con đường làng của em đã được tu sửa và xây dựng lại, nó được dải một lớp bê tông vững chắc, sáng bóng. Cũng nhờ vậy mà các phương tiện đi lại trên đường cũng đông hơn trước, chúng em đi bộ đến trường cũng không còn bị đau chân như trước nữa, nếu vô tình nô đùa chạy nhảy mà bị ngã thì cũng không bị chảy máu khi đường còn làm bằng đá như trước.

Hai bên đường mọc lên rất nhiều cỏ, những đám cỏ tươi non, xanh mát, chạy dọc theo con đường trông vô cùng đẹp mắt, đặc biệt là vào sáng sớm, khi sương đêm vẫn còn đọng lại trên những tán lá thì những bờ cỏ này lại trở nên long lanh đến lạ kì. Trên con đường đi học, chúng em còn đi qua một cánh đồng lúa rộng lớn, vào mùa lúa chín thì cánh đồng sẽ được nhuộm vàng bởi những bông lúa chín nặng trĩu bông, hương lúa thổi thoang thoảng khắp mọi nơi.

Con đường làng dẫn đến trường là con đường vô cùng gắn bó và thân thiết đối với em cũng như rất nhiều các bạn cùng trang lứa. Hàng ngày con đường ấy cùng chúng em đến trường rồi sau đó lại cùng chúng em trở về, con đường đã chứng kiến sự trưởng thành của em, từ khi còn là một cô bé đầy bỡ ngỡ, ngồi sau xe bố chở đến trường trong ngày đầu tiên đến trường, rồi đến bây giờ, khi em đã là một cô học sinh lớp năm, đã có thể tự mình đạp xe đến trường. Với em thì con đường thân thương ấy sẽ mãi là một người bạn thân thiết.

Tả con đường làng thân thuộc của em – Bài làm số 2

Làng Xuân Bình là nơi quê cha đất tổ của em.

Xuân Bình là một làng thuần nông. Xung quanh làng là những cánh đồng xanh bát ngát: đồng Vệ, đồng Châu, đồng Đót.

Những năm về trước, đường làng sau cơn mưa lầy lội khó đi lại. Mấy năm gần đây, làng đã có điện thắp sáng, đường làng, ngõ xóm đã được xi-măng hoá, thẳng tấp, phẳng lì.

Đường chạy ra các cánh đồng. Đường đi thẳng lên chợ Quán. Đường đi về phía cầu Dinh. Đường qua đình làng, qua giếng Đá, đi thẳng đến bến đò Yên. Dọc các con đường là nhà dân, là vườn tược, là những mái ngói rêu phong nhấp nhô.

Đường qua đình là đẹp nhất. Có cây đa cổ thụ xanh um, cao chọc trời. Có ba cây gạo trên bến đò Yên, tháng ba nở hoa đỏ rực cả một bến sông, một khoảng trời. Đi trên đường thấy bóng mình soi xuống bến Đá, nước trong leo lẻo.

Đường đi lên chợ Quán là đông vui nhất. Sáng sớm có nhiều người gánh nông sản đi chợ bán. Có nhiều tốp học sinh kéo nhau đi học. Có xe đạp, xe máy phóng qua. Có cổng làng cao to lợp ngói đỏ, quét vôi trắng. Hôm nào em cũng đi học qua con đường này. Đường làng đối với em vừa thân thuộc, vừa gắn bó thiết tha.

Tả con đường làng thân thuộc của em – Bài làm số 3

Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp nhưng cảnh đẹp gắn bó với em  nhất vẫn là con đường quen thuộc đã in dấu chân em mỗi buổi đến trường.

Ra khỏi ngõ nhà em là gặp ngay con đường làng thân thuộc. Con đường xuyên qua làng được lát gạch phẳng lì, bao năm nay đã quen bước chân em tới trường. Ngay cạnh con đường ở đầu làng một cây gạo đã khá già, sừng sững đứng bên vệ đường. Cứ mỗi mùa xuân đến, cây gạo lại trổ hoa đỏ rực cả góc trời.  Mỗi ngày em từ trường trở về nhà, cây gạo già như cây tiêu chỉ đường cho em.

Sáng sáng, khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, con đường làng lại sáng bừng lên và nhộn nhịp bước chân. Hình như  tất cả lũ  học  trò trong xóm em đều đổ ra đường. Chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói cười vui vẻ  làm con đường càng thêm nhộn nhịp.

Hai bên đường, những hàng cây nối đuôi nhau san sát, toả bóng mát rợp cả con đường. Những ngôi nhà  mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau những hàng cây xanh tốt.

Đi hết con đường làng là đến con đường liên thôn của xã.  Con đường này được rải đá răm, chạy  xuyên  qua cánh đồng lúa quê em. Mỗi buổi sáng đi trên con đường này, em lại được tận hưởng mùi hương lúa ngọt ngào cùng với làn gió mát rượi từ cánh đồng đưa lên.

Xa xa phía cuối con đường, em đã trông thấy ngôi trường lợp mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau tán lá xanh của những cây sà cừ. Tiếng trống trường đã vang lên. Em vội vã rảo bước nhanh cho kịp giờ học, trong lòng cảm thấy vui vui.

Đã từ lâu, con đường trở nên thân thiết với em. Em rất yêu quý con đường và coi nó như người bạn thân. Sau này lớn lên dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ tới hìmh ảnh con đường thân quen đã gắn bó với em suốt quãng đời học sinh.

Tả con đường làng thân thuộc của em – Bài làm số 4

Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.

Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.

Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẫy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhumg tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm…

Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn minh thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xoè tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.

Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai.

Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.

Hồng Loan tổng hợp

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *